Luyện thi

Luyện thi Violympic toán 4- Đặng quý nhân thường mặc giản dị

Mỗi lần trong cung cử hành yến hội, các hậu phi quý nhân tranh nhau nhan sắc, ai nấy đầu giắt đầy ngọc ngà phỉ thúy, thân phủ lượt là gấm vóc, trang điếm như thiên tiên hy vọng mình có thể lôi kéo được ánh mắt của hoàng đê để được thêm sủng ái.

>Luyện thi violympic toán 4

Trái lại, Đặng quý nhân thường mặc giản dị, không đeo châu ngọc, không thoa phấn tô son chỉ dựa vào nhan sắc tròi sinh của mình. Trong đám phi tần đông đảo nàng như hạc giữa bầy gà, người khác trang điểm nhiều cũng không được yêu thích bằng nàng. Nàng không tranh sủng ái nhưng sủng ái nàng có được càng nhiều hơn. Vì thế nàng bị Âm Hoàng hậu đố kỵ.

>>Khóa luyện đề tiếng anh

Đặng Tuy nhìn sắc mặt Âm Hoàng hậu biết đối phương rất bất mãn việc mình được đắc sủng nên rất hết sức tránh gây mâu thuẫn. Có lúc, nàng cô ý lẩn tránh Hòa đế không để cho ngài sủng ái mình quá nhiều. Bình thường gặp lúc Hòa đế cùng triệu kiến nàng và Âm Hoàng hậu cùng đến gặp, nàng cố tránh nhượng không dám cùng đứng cùng ngồi vổi Âm Hoàng hậu. Nếu nàng sớm phát hiện màu sắc kiêu dáng quần áo của mình giông của Âm Hoàng hậu thì vội vã về cung thay đổi y phục, ăn mặc đơn sơ hơn cố tình để đối phương nổi bật thành vai chính trong tiệc. Hòa đế có việc hỏi hai ngưòi, Đặng Tuy bao giò cũng khiêm tốn nhường Âm Hoàng hậu nói trước, sau đó thì tỏ vẻ đồng ý với ý kiến của Âm Hoàng hậu.

Trong mắt trong tim Hòa đê thì Đặng quý nhân là người rất đáng quý, đức hạnh của nàng so với Âm Hoàng hậu càng cao vời vợi, vì thê Hòa đê càng xa lánh Âm Hoàng hậu mà yêu thương Đặng quý nhân.

Nằm trong tình cảnh này, trong lòng Đặng Tuy đầy mâu thuẫn. Nàng sợ Âm Hoàng hậu đô’ kỵ nhưng không thể từ chối sủng ái của Hòa đê với mình. Lời tục nói “Kẻ sĩ vì tri kỷ mà chết, nữ nhân vì người yêu mình mà đẹp”, hoàng đế sủng ái nàng người khác cầu còn không được sao có thể từ chối chứ?

Hòa đế đã sinh mấy hoàng tử nhưng trừ trưởng tử Lưu Thắng vừa sinh đã bị tàn phế vẫn còn sông ra, mấy người khác đều chết yểu cho nên mãi chưa lập được thái tử. Đặng Tuy có nhiều cơ hội gần gũi hoàng đế hơn ngưòi khác nhưng không mang thai được, vì thê nàng khuyên Hòa đế đừng tôn nhiều tinh lực cho một mình nàng, lại còn năm lần bảy lượt tiến dẫn người tài đức, xinh đẹp đến hầu giấc Hòa đế hy vọng họ có thể sinh hoàng tử khỏe mạnh cho Hòa đế.

Âm Hoàng hậu nghe nói Đặng quý nhân thường tiến dẫn người hầu giấc cho Hòa đế thì càng ghen tức cho rằng đây cũng là một thủ đoạn mà Đặng quý nhân dùng để giành lấy lòng yêu của hoàng đê nên càng căm hận Đặng quý nhân.

Một hôm, bà cô ngoại của Ảm Hoàng hậu vào cung thăm viếng, Âm Hoàng hậu đã khóc kể nỗi sầu khổ thất sủng của mình với bà cô” ngoại. Vị ngoại tổ mẫu này liền dạy cho đứa cháu chắt gái chút thuật vu độc (thuật yểm bùa chú), nói chuyện này rất dễ làm có thể dùng rơm bện thành hai ngưòi cỏ, trên một ngưòi cỏ dán một tò giấy ghi ngày tháng năm sinh của Hòa đế, trên người cỏ kia cũng ghi ngày tháng năm sinh của Đặng quý nhân, sau đó hàng đêm chò tròi khuya người vắng dùng thẻ trúc vót nhọn hai đầu cùng lúc đâm thấu tim hai ngưòi. Cứ làm như vậy lâu ngày Hòa đê và Đặng quý nhân sẽ phát sinh mâu thuẫn, tình cảm chia lìa không còn hòa hợp thành một khối nữa.

Sau khi ngoại tổ mẫu đi rồi, Âm Hoàng hậu liền thi hành thuật vu độc. Vối con mắt khoa học hiện đại để nhìn thì thuật vu độc chỉ là một loại mê tín dùng nó hại người không có kết quả gì. Nhưng trong tròi đất thật cũng có chuyện trùng hdp, đang lúc Âm Hoàng hậu dùng thuật vu độc, Hòa đê đột nhiên ngã bệnh rất nặng, tim thường đau đón từng cơn. Âm Hoàng hậu thấy vậy không khỏi vui mừng trước tai họa này, nghĩ thuật vu độc đã có kiến hiệu vào một người, người kia cũng sẽ mau chóng chịu nạn chung, sau khi tim họ đau đớn một trận, tình cảm chắc chắn sẽ chia lìa ngay không còn tin nhau nữa, đến lúc đó Hòa đế sẽ hoàn toàn thuộc vê mình.

Do nghĩ ngợi, tính toán như vậy nên Âm Hoàng hậu chẳng chút quan tâm đến bệnh tình của Hòa đế lại còn ngầm rêu rao: Nếu có một ngày ta đắc ý, ta nhất định sẽ sát tận giết tuyệt nhà họ Đặng mới tiêu trừ hết cơn giận trong lòng ta.

Lòi này đến tai Đặng Tuy, nàng vừa lo sợ vừa đau buồn, khóc nói với những người quanh mình:

  • Ta thành tâm thành ý mong cầu được sống hoà thuận với hoàng hậu, cùng nhau hầu hạ hoàng thượng nhưng hoàng hậu không chịu dung tha. Nay hoàng thượng đang

 

lúc bệnh trầm trọng chẳng may có ngày bất trắc, ta làm sao có thể sống qua được những ngày tháng sau này đây? Chi bằng ta chết trước hoàng thượng, để trên có thể báo đáp ân tình hoàng thượng, giữa có thể cứu họa sát thân cho nhà Đặng gia ta, dưới có thể giúp ta tránh được thảm trạng như Thích phu nhân năm xưa muôn chết cũng không được.

Nói rồi Đặng Tuy bưng chung thuốíc độc định uống, cung nữ Triệu Ngọc giành lấy lại thuốc độc, một mặt khuyên giải nói bệnh của Hòa đế cần có một người quan tâm săn sóc mới mau khỏi. Đặng Tuy cảm thấy mình chết không quan trọng bằng chuyện Hòa đế thiếu người quan tâm săn sóc vì thế bỏ đi ý nghĩ tự sát mà hết lòng hết dạ tận sức chăm sóc cho Hòa đế, nhò vậy bệnh của Hòa đê rất mau bình phục. Vì trong lúc bệnh Hòa đế không gặp Âm Hoàng hậu mà chỉ luôn thấy Đặng quý nhân nên tình cảm của Hòa đê dành cho Đặng quý nhận càng thêm thắm thiết. Thuật vu độc mà Âm Hoàng hậu thi hành đã gặt được kết quả hoàn toàn ngược lại.

Không lâu, bí mật thi hành thuật vu độc của Âm Hoàng hậu đã bị vạch trần, tra xét được trong cung của bà ta có hai hình người bằng cỏ có ghi ngày sinh tháng đẻ của Hòa đê và Đặng quý nhân. Hòa đế nổi giận hạ chiếu truất phế Âm Hoàng hậu giam vào lãnh cung. Qua mấy ngày sau lập Đặng quý nhân làm hoàng hậu.

Năm thứ ba, Đặng Hoàng hậu được lập, Hòa đế băng hà lúc 27 tuổi. Đương thời hoàng tử con đẻ của Hòa đê chỉ còn có hai người sống: một là con trưởng vừa sinh đã bị tàn tật, một ngươi là Lưu Long do mỹ nhân hậu cung mới sinh được hơn 100 ngày. Lưu Thắng tàn phê không thể kê thừa đê vị. Sau khi Đặng Hoàng hậu thương lượng với các đại thần cùng anh của mình là Đặng Trắc quyết định phò Lưu Long lên ngôi, phong Lưu Thắng làm Bình Nguyên vương. Đặng Hoàng hậu năm đó mối 24 tuổi dùng thân phận Hoàng Thái hậu lâm triều thính chính quản lý quốc gia đại sự thay cho hoàng đế còn ấu thơ.

Từ bé, Đặng Thái hậu đã đọc sách thánh hiền, hiểu không ít đạo lý trị yên thiên hạ nhưng không có kinh nghiệm nên sau khi lâm triều thính chính chỉ đành vừa học vừa làm vừa tổng kết kinh nghiệm.

Bà vừa lâm triều thính chính đã liên tiếp giải quyết 3 việc lốn tỏ rõ tài trị nưốc của bà.

Chuyện thứ nhất là giảm bớt phần lốn số phi tần cung nữ, tiết kiệm chi tiêu cho cung đình. Thòi Hòa đế trị vì có hàng trăm hàng ngàn phi tần cung nữ, chỉ riêng phấn son cho phi tần cung nữ trang điểm hàng năm cũng đã phải chi mấy mươi vạn tiền. Tiền dành cho y phục và trang sức càng nhiều gấp mấy chục lần. Việc chi xài lốn như vậy gần như đã làm cạn kiệt quốc khố khiến quan viên quản lý quốc khố đành bó tay hết cách.

Hòa đê băng hà lúc mỏi 27 tuổi, nhà vua chết sốm như vậy có thể có liên quan đến háo sắc. Tiểu hoàng đế mới lập trong nôi, ngoài vú nuôi trên căn bản không cần phi tần cung nữ. Thái hậu lâm triều thính chính tuy cũng cần có cung nữ chải tóc mặc quần áo nhưng chỉ số ít còn đa sô” phi tần cung nữ không việc gì để làm giữ lại chỉ ăn cơm suông. Vì thế, Đặng Thái hậu vừa lâm triều liền hạ chiếu giải tán bốt phi tần cung nữ, cho người có nhà thì trở về nhà, thưởng ban trọng hậu cho họ đoàn tụ gia dinh vui hưởng sum họp. Cung nữ còn trẻ không nhà để về thì tìm nam nhân thích hợp gá nghĩa vợ chồng, cho họ tự xây gia đình tốt đẹp của mình. Như thế đã tiết kiệm được một khoản chi to tát cho triều đình.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *