Tin tức

Luyện thi Violympic – Ôn tập lại kiến thức

Luyện thi Violympic. Đinh Liễn trở về thành Hoa Lư theo vua cha đi đánh dẹp các động các xứ, trận nào Liễn cũng làm đại tướng tiên phong, xông pha nơi rừng gươm bề giáo, đánh đâu thắng đó nên được Bộ Lĩnh rất yêu quý. Các tỳ tướng của

Đinh Bộ Lĩnh cũng vô cùng khâm phục tài thao lược và chí can đảm của Đinh Liễn. Họ bảo nhau “đúng là trứng rồng lại nỏ ra rồng”.

 >>Xem các dạng toán ôn thi violympic

Sau khi bốn phương đã quy phục, đất nưốc thái hòa, đầu năm Mậu Thìn (968), Bộ Lĩnh nhớ lòi rồng vàng dặn khi chia tay ỏ Bố Hải Khẩu rằng, đến năm rồng, can qua xếp bỏ hãy lên ngôi Thiên Tử. Bộ Lĩnh liền làm lễ lên ngôi Hoàng Đế, lấy tên hiệu là Đại Thắng Minh Hoàng đế, lấy Hoa Lư làm kinh thành, đặt tên nưóc là Đại cồ Việt. Nhà vua cho xây cung điện, chế triều nghi, định phẩm hàm quan văn quan võ, phong cho Nguyễn Bặc làm Định quốc công, Lê Hoàn làm Thập đạo tướng quân, phong cho con là Đinh Liễn làm Nam Việt Vương; đặt sông là sông Hoàng Long, lập miếu thờ Rồng và thờ thần voi trong dinh phủ. Sau này đền thò vua Đinh, thượng đỉnh cũng tạc hai đầu voi lón ghi công tích thần voi đã hộ tông vua thuở sinh thòi.

Trong những ngày kinh thành Hoa Lư mừng vui chiến thắng thì vua Đinh cũng vô cùng phấn khởi đón chào người con trai thứ hai ra đòi. Nhà vua đặt tên cho Hoàng thứ tử là Hạng Lang.

Việc Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi lại tự xưng là Hoàng Đế, đặt quốíc hiệu, phong quan tước, bày triều nghi y như Thiên Tử, vua Tống thấy vậy giận lắm cho là phạm thượng, bèn cho sứ giả đến Hoa Lư đòi cha con Bộ Lĩnh sang chầu. Nam Việt Vương Đinh Liễn tâu với vua cha xin một mình sang chầu vua Tống.

Năm Nhâm Thân – 972, Đinh Tiên Hoàng tin ở tài năng ứng đôi của con trai bèn bằng lòng cho một mình Đinh Liễn và một sô” bộ thuộc đem lễ vật sang vua Tống cầu phong.

Khi vào chầu vua Tông, Đinh Liễn rất điềm tĩnh, ung dung. Vua Tông hỏi:

  • Nước ngươi là phiên thuộc của Tông triều, có sao dám cả gan xưng vương, xưng đế?

Đinh Liễn đáp:

  • Muôn thưa, nước thần bao năm rơi vào cảnh huynh đệ tương tàn, mưòi hai vua cát cứ, trông ngóng mãi không được Thiên Triều ra tay cứu nạn. Cha thần giương cờ dấy nghĩa, một phen đánh dẹp, thu phục non sông. Thần trộm nghĩ, đánh thắng vua thì làm vua, đánh thắng mười vua thì phải làm đế, tưởng đó là vận của trời trao chứ đâu còn là ý của riêng một họ. Cha thần vẫn còn bận đánh dẹp chưa xong nên xin được hậu chầu, trao cho thần sang chịu tội. Lượng cả bao dung, mong đức đại hoàng đê đèn tròi soi xét.

Vua Tống thấy Liễn uy nghi đường bệ, khoát đạt không kém một bậc đại thần của Tống triều bèn nói với viên ngự sử của mình:

  • Con trai nó đã như một bậc đê vương, tất bố nó càng xứng bậc đế vương. Ta xem vượng khí nưốc Nam còn cường thịnh lắm.

Vua Tông bèn mở tiệc chiêu đãi rất lớn rồi sắc phong cho Bộ Lĩnh là Giao Chỉ Quận Vương và phong cho Đinh Liễn làm Tĩnh Hải Quân Tiết độ sứ, An Nam đô hộ.

Mùa xuân năm sau, Đinh Liễn về đến kinh thành Hoa Lư, vua Đinh cưỡi ngựa ra khỏi cổng thành đế đón con trai trở về. Nhà vua cho mở hội lớn mừng thắng lợi bang giao hai nưóc Tống – Việt và làm lễ thụ phong. Khi Đinh Tiên Hoàng và Nam Việt Vương Đinh Liễn đang nghe sứ thần Tống đọc sắc phong thì quan Ngoại giáp Đinh Điền vào báo bà Dương Hoàng hậu vừa sinh hạ một hoàng tử, Vua Đinh rất nóng lòng để tường mặt hoàng tử thứ ba của mình, lại là con trai đầu lòng của bà hoàng được vua sủng ái nhất trong năm bà. Sau khi hồi triều nhà vua cho đặt hoàng thứ tử thứ ba là Đinh Toàn.

Lại nói, Hoàng thứ tử Đinh Hạng Lang càng lốn lên càng được vua Đinh yêu dấu. Một hôm, có một viên đại thần vào tâu với vua Đinh:

  • Nam Việt Vương từ chỗ có một chút công lao đánh dẹp, nhất là từ khi đi sứ trở về, chẳng còn coi các đại thần ra sao, lại ngầm giao du với người Tống, tự động lấy quân, bãi thuế, thưởng phạt tùy nghi, bệ hạ không đề phòng e mầm phản nghịch đã thành cây rồi thì khó bề chặt bỏ. Cái đức của Nam Việt Vương không xứng được kê vị sau này. vả lại, Đinh Hạng Lang tuy là con thứ, tuổi còn nhỏ, chưa dự trận mạc nhưng thi thư võ nghệ sau này ít kẻ sánh bì, tính tình lại khoan hòa như nước, tiết tháo dũng mãnh như cọp beo, tất xứng đáng kế nghiệp, vậy nên lập Hạng Lang làm Hoàng Thái tử.

Vua Đinh trước đây muốn sẽ nhường ngôi cho Nam Vịệt Vương nhưng giờ nghe lời nói đó của đại thần, lại *ífiấy Đinh Liễn vào chầu thưa thớt nên mang lòng ngờ

Vực cho lời khuyên đó là phải, bèn phong cho Hạng Lang là Hoàng Thái tử, phong Đinh Toàn là Vệ Vương.

Tỳ tướng của Nam Việt Vương thấy vậy liền nói nhỏ vâi Liễn rằng:

  • Thưa tưống công, tướng công đã từng theo vua cha từ thuở hàn vi, nếm trải đắng cay, vào sinh ra tử, đánh dẹp bốn phương, xứng danh đệ nhất công thần, đi sứ Bắc phương. Tống triều nể sợ, vậy mà nay Hoàng Thái tử lại là Hạng Lang, ngôi kế vị chắc chắn thuộc về đứa con măng sữa, cung kiếm áo mũ nhởn nhơ. Đình thần thấy thê là sai nhưng sợ uy vua nên chẳng ai dám nói.

Nam Việt Vương chau mày, nhìn trưốc nhìn sau không thấy ai liền hỏi:

  • Ngươi tính nên như thê nào?

Viên tỳ tưóng khẽ thưa:

  • Muốn trừ hậu họa không gì bằng phải diệt từ trong trứng nước.

Người tỳ tướng ghé sát tai nói nhỏ với Nam Việt Vương điều gì nữa rồi mối lấm lét ra khỏi doanh thự của Nam Việt Vương.

Mấy hôm sau Nam Việt Vương xin vua cha đi kinh lý vùng biển ở Bô” Hải Khẩu. Nam Việt Vương đi được mấy hôm thì ở kinh thành Hoa Lư, Đinh Hạng Lang bị sát hại. Hung thủ đã dùng đao ngắn đâm ba nhát vào cổ Hạng Lang khi hoàng tử đang còn say giấc nồng. Nhận được tin Đinh Hạng Lang bị sát hại, vua Đinh đi thẳng vào cung Hoàng Thái tử, nhà vua ôm xác người con trai kế vị trong tương lai đang còn ròng ròng máu chảy, ông vô cùng đau đớn, không nói không rằng, đứng im như một pho tượng. Ý chừng nhà vua cũng đã đoán định được hết nông nỗi đau thương này là bởi tại đâu.

Mười ngày sau, Nam Việt Vương Đinh Liễn từ Bố Hải Khẩu trở về, thản nhiên như không hay biết gì cả. Khi xin vào bái yết vua cha, Đinh Tiên Hoàng nói vói Đinh Liễn:

  • Con thực nhẫn tâm!

Nam Việt Vửơng đáp:

  • Muôn tâu vua cha, ngưòi nhẫn tâm lại không phải là con!

Vua Đinh giận lắm, từ đó không cho Nam Việt Vương vào chầu nữa.

Cũng từ đó Nam Việt Vương tự thấy dằn vặt, cắn rứt lương tâm. Nam Việt Vương thường nằm mơ thấy Hạng Lang về kêu khóc vật vã đòi làm lễ giải oan. Theo lời khuyên của sư Khuông Việt, Đinh Liễn cho xây một tòa tháp lốn gồm một trăm gian nhà và làm một trăm cột kinh để cầu siêu và sám hối. Cũng từ đó Đinh Liễn bỏ kiếm cung, chểnh mảng việc binh mã, ngày ngày cầu kinh niệm phật, tu tâm tích đức.

Đỗ Thích là quan chi hậu nội nhân của triều đình thấy cha con vua Đinh hiềm khích gay gắt, nhố đến điềm sao sa vào miệng, cho là vận nhà Đinh đã hết, ngôi thiên tử sẽ về mình bèn lập mẹo đầu độc vua Đinh rồi giết luôn cả Nam Việt Vương để trừ hậu họa.

Thế là năm Kỷ Mão (979), chỉ trong vòng nửa năm, cả ba cha con vua Đinh đều bị sát hại rất thảm thương. Giọt máu nhà Đinh lúc này còn lại duy nhất là Vệ Vương Đinh Toàn, vừa tròn sáu tuổi. Đỗ Thích đã toan tìm giết cả Đinh Toàn cho tuyệt tự dòng Đinh nhưng may mà triều đình truy nã rất gắt gao nên đã bắt được kẻ hung thủ đem ra hành quyết.

Lại kể về Vệ Vương Đinh Toàn.

Người ta còn nhớ, vào năm Giáp Tuất (974), giữa ngày xuân phân, tiết trời ấm áp, khắp kinh thành Hoa Lư, muôn hoa đua nở như chào mừng lễ thụ phong của vua Đinh và Nam Việt Vương Đinh Liễn thì được tin Dương Hoàng hậu sinh nam tử. Nhà vua mừng lắm. Trong các đại thần, có người tâu với nhà vua, kể từ ngày giang sơn thông nhất, đất nước thái hòa, mọi việc tề gia, trị quốc của bệ hạ so vối năm sáu năm trước thì năm nay là hoàn hảo nhất. Vậy xin dâng quý danh cho hoàng thứ tử là Toàn để chỉ sự toàn thiện, toàn mỹ của kinh đô Hoa Lư của non sông Đại cồ Việt.

Dương Hoàng hậu cũng tỏ ý bằng lòng với lời tâu của đại thần, vua Đinh bèn đặt tên cho hoàng thứ tử thứ ba của mình là Toàn.

Một hôm, có một thầy tướng vào xem cho Đinh Toàn. Nhìn cậu bé hồi lâu rồi thầy tướng nói với Dương Hoàng hậu: Hoàng tử anh hoa phát tiết, sớm hưởng lộc vinh hoa, công danh rực rõ từ thuở vị thành niên nhưng không đậu ngôi thiên tử. Cung chữ phúc, chữ thọ, chữ lộc của hoàng tử đều ngắn ngủi lắm.

Dương Hoàng hậu nghe thầy tướng nói vê con mình như vậy vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì hoàng tử sớm công danh rực rỡ. Lại buồn lo vì vận sô hoàng tử không dài. Bà biết vậy nhưng chẳng nói vói ai, cũng để thử xem lòi thầy tướng nói có linh ứng hay không.

Đinh Toàn còn nhỏ tuổi nhưng vóc dáng đạo mạo như một ông hoàng: mắt to, miệng rộng, môi dày, tươi tắn. Đinh Tiên Hoàng rất yêu quý Đinh Toàn. Vừa mới lên bốn tuổi cậu đã được vua cha phong là Vệ Vương.

Sau khi Đinh Tiên Hoàng và Nam Việt Vương Đinh Liễn bị Đỗ Thích sát hại, triều đình tôn lập Vệ Vương Đinh Toàn lên ngôi hoàng đế, kê vị vua cha. Lúc này Đinh Toàn mới lên sáu tuổi. Bà Dương Thái hậu ngẫm lòi thầy tưóng nói về Đinh Toàn đã thấy ứng nghiệm một phần.

Vệ Vương Đinh Toàn còn thơ ấu nên quan Thập Đạo Lê Hoàn làm nhiếp chính, tự xưng là phó vương. Mọi việc quôc gia trọng sự, Lê Hoàn đểu chỉ bàn với Dương Thái hậu rồi định đoạt cả. Chưa đầy một năm, Dương Thái hậu dâng áo long cổn của nhà Đinh cho Lê Hoàn và mời ông lên ngôi hoàng đế. Thế là hoàng đê Đinh Toàn bị giáng phong làm Vệ Vương. Trong triều thần có người nhắc đến cơ nghiệp nhà Đinh và giục Đinh Toàn dấy binh chông lại Lê Hoàn. Đinh Toàn gặp mẹ, bà Dương Thái hậu kéo Vệ Vương vào lòng, nưốc mắt giàn giụa:

  • Con còn nhỏ quá, vận nước mong manh, mẹ con mình sao có thể gánh vác được. Mẹ đành chịu tội với họ

Đinh để cứu vớt sinh linh trăm họ. vả chăng con ơi, nghe lời sấm năm Giáp Tuất và lời thầy lý đoán nói về con thì mọi việc đều do trời xếp đặt cả, mẹ đâu có thể làm khác đi được.